[Series] Sống bằng Bitcoin (Ngày 3): Những cái lắc đầu và sự “phũ phàng” của thực tại

Tôi thức dậy vào ngày thứ 3 và tự “ra kèo” với bản thân: Tôi quyết tâm sẽ không phụ thuộc vào Uber Eats ngày hôm đó. Tôi vẫn nghĩ rằng việc mua khoản tín dụng này từ một sàn giao dịch như Bitrefill hoặc Paxful sẽ phù hợp với thử nghiệm này, nhưng tôi chưa thực hiện giao dịch mua PoS và tôi muốn dành ngày hôm nay để đi ra ngoài và sử dụng Bitcoin để mua bán.

Chỉ khi tôi quyết định mạo hiểm để thử nghiệm điều này, tôi mới nhận ra rằng xu hướng mà tôi khai quật ngày hôm qua đã trở thành một trở ngại không thể vượt qua.

Lần này tôi thức dậy trên giường. Giống như ngày hôm qua, tôi dậy pha cà phê và tiếp tục viết bài, cũng không có gì đáng chú ý xảy ra từ ngày hôm trước. Christian rời đi để quay trở lại Nashville và sau đó đến Miami để tham dự một hội nghị. Riggins, người đã ngủ trên đi văng đêm hôm trước, cũng đã rời đi cùng với Christian.

Để chuẩn bị cho một ngày “không dùng Uber Eats”, tôi đã tra cứu một số địa điểm để xem liệu họ có còn chấp nhận Bitcoin hay không. Kết quả sơ bộ đã không thành công. Cả hai quán ăn Châu Á là Bamboo Asian và Ramen Underground đều đóng cửa vào Chủ nhật. Tiệm bánh Three Babes Bakery không còn chấp nhận tiền mã hóa và Elixart cũng không, mặc dù cơ sở ở Nevada của họ vẫn chấp nhận crypto. Vậy nên niềm hy vọng của tôi ở San Francisco này đang dần phai mờ.

Chắc chắn ở đâu đó thôi, tôi nghĩ.

Với quyết tâm hoàn thành được mục tiêu cho ngày hôm nay, tôi quyết định rời căn hộ để ra ngoài và xem liệu tôi có thể tình cờ tìm được một nơi chấp nhận Bitcoin hay không. Nếu tất cả những người tìm kiếm ‘thanh toán-bằng-Bitcoin’ trên mạng đều mắc sai lầm, thì có thể sẽ có một vài cửa hàng chấp nhận Bitcoin nhưng không được liệt kê vào danh sách.

Bám lấy tia hy vọng này, tôi đã đặt Uber để đến Haight-Ashbury, bắt đầu hành trình tìm kiếm của mình bằng một cửa hàng đồ chơi có tên là Woot Bear, được cho là có chấp nhận Bitcoin. Lúc đó tôi cũng không quá hy vọng gì nhiều.

Chiếc Uber đưa tôi đi qua một khu phố để đến Woot Bear và Phố Haight. Đi bộ theo lối đó, tôi lấy ra một tấm biển mà tôi đã chuẩn bị cho cuộc đi dạo của mình ở nơi được coi là “quận của hippie” ở San Francisco. Nội dung tấm biển:

“Nếu bạn mua đồ ăn hoặc cà phê cho tôi, tôi sẽ gửi Bitcoin cho bạn. Tôi sẽ giúp bạn thiết lập ví và trở thành bạn của bạn!”

Tôi đã hình dung ra cử chỉ ngớ ngẩn đó sẽ là đặc điểm của những người ở Haight-Ashbury, bao gồm du khách, khách du lịch, người thất nghiệp và người vô gia cư. Mọi người có thể nghĩ rằng tấm biển của tôi dành cho mục đích “ăn xin”. Đây không là lần đầu tiên tôi bị nhầm là người vô gia cư (việc này đã xảy ra vào đầu năm nay khi phân phát các bữa ăn Lễ Tạ ơn xung quanh Nashville).

Người quản lý của Woot Bear đã ra ngoài ăn trưa, nên tôi đi bộ xung quanh, cầm tấm biển ở phía trước và đi tìm thức ăn (tôi vẫn chưa ăn gì cho đến lúc đó) hay bất kỳ nơi nào sẽ chấp nhận những đồng coin của tôi. Tôi không mong đợi sẽ bước vào một nơi và ở đó có chập nhận Bitcoin, tôi cũng không kỳ vọng mọi người sẽ nhận thức một cách nghiêm túc tấm biển của tôi. Nhưng vẫn đáng để thử.

Sau khi tìm được cửa hàng tiết kiệm (thrift store) mà tôi từng ghé vào lần trước khi tôi ở San Francisco, tôi bước vào và xem vài cái áo sơ mi. Một người phụ nữ cao với mái tóc đen huyền đang ngồi bấm điện thoại phía sau bàn thu ngân.

Sau khi xem qua một vài chiếc áo dạ, tôi bước lên để hỏi một câu hỏi mà tôi đã biết câu trả lời.

“Có chuyện gì không thưa anh?” cô ấy hỏi, vẻ mặt hơi khó chịu, nhìn lên từ chiếc điện thoại sau khi tôi ngập ngừng bên cạnh chiếc bàn trong vài giây.

“Liệu có khả năng cửa hàng chấp nhận Bitcoin không?”

Cô lắc đầu nhẹ, đôi môi vẫn mím chặt trên chiếc ống hút.

“Ồ không.”

“Yeah, tôi cũng không mong đợi gì nhiều,” tôi trả lời.

Đi thêm một đoạn, tôi bước vào một cửa hàng bán thuốc lá. Tôi hỏi anh chàng làm việc đó liệu rằng họ có chấp nhận Bitcoin không.

Anh chỉ lắc đầu.

“Vậy anh có biết chỗ nào ở Phố Haight chấp nhận Bitcoin không?”, tôi hỏi.

“Không thưa anh. Ở đây tiền mặt là “vua”!”

“Tiền mặt là vua,” tôi nghĩ. Phải rồi, không hề ngạc nhiên chút nào. Bạn mong đợi điều gì khác ư?

Tôi rẽ vào có lẽ phải hơn một tá các cửa hàng khác nhau, những vẫn nhận được kết quả tương tự và nhiều sự phản ứng khác nhau. Một barista trẻ tuổi có vẻ như đã bị xúc phạm bởi câu hỏi của tôi, người khác thì chỉ đơn giản thể hiện sự thích thú và cho tôi một ly cà phê miễn phí. Hầu hết các chàng trai trẻ mà tôi hỏi sẽ chỉ cười vào câu hỏi của tôi, trả lời là: “Không, xin lỗi!”, với một nụ cười. Phần lớn mọi người thể hiện sự bối rối. Một số người có lẽ không biết nó là gì, nhưng họ biết chắc rằng họ không chấp nhận nó.

Cảm thấy một chút thất bại, tôi quay trở lại Woot Bear. Giờ nó đã mở cửa, tôi hỏi người bán hàng liệu họ vẫn còn chấp nhận Bitcoin.

“Bitcoin?” Cô ấy hỏi, tạm dừng cuộc trò chuyện trên điện thoại trong vài giây. “Ồ không, rất xin lỗi, chúng tôi không còn chấp nhận Bitcoin nữa.”

Tôi cũng nghĩ như vậy – kết quả trong quá khứ đã trở thành chỉ dẫn cho kết quả của tương lai.

Tôi hỏi cô ấy tại sao cửa hàng không còn chấp nhận Bitcoin. Cô ấy nói với tôi rằng bộ xử lý thanh toán mà họ sử dụng không còn hoạt động nữa.

Thế nhưng, cô vẫn tiếp tục hát những lời ca ngợi Bitcoin một cách mạnh mẽ cho người bạn đang ở đầu bên kia của điện thoại.

“Bitcoin từng rất tuyệt vời!” Cô nói với anh ấy. “Bạn không phải chịu khoản phí nào và nó tự động chuyển đổi thành tiền trong tài khoản ngân hàng của bạn.”

Cô ấy coi nó như một sự thật phũ phàng, lắp bắp trong khi giải thích cách mà cửa hàng sử dụng Bitcoin và giá trị mà nó mang lại.

“Tôi không biết nó là gì,” cuối cùng cô ấy cũng thú nhận.

Các cuộc gọi điện thoại, ghé thăm các cửa hàng, sự gạ gẫm, cầm tấm biển như một kẻ mất trí. Tất cả những việc đó đều không mang lại cho tôi cơ hội chi tiêu Bitcoin.

Tôi rời khỏi Woot Bear – sự nhẫu nhiên trong ý nghĩa của cái tên cửa hàng, bao gồm từ “Bear” bắt đầu hiện ra – với niềm tin đang dần cạn kiệt. Tuy nhiên, tôi đã cố thử thêm một vài cửa hàng khác nhưng đều không có kết quả, kèm theo đó là một cuộc gặp gỡ mà tôi không muốn kể lại ở đây vì sợ bị đưa vào danh sách theo dõi của FBI.

Trong lúc dừng lại để ghi lại những gì vừa xảy ra, tôi bị gián đoạn bởi một người đàn ông Ấn Độ già nua với vẻ mặt bối rối.

“Có phải nó là của anh không?” Ông ấy hỏi, chỉ vào tấm biển của tôi khi nó đang nằm trên biển hiệu tiệm bánh sandwich.

Nghĩ rằng ông ấy quan tâm đến nội dung tấm biển của mình (ông ấy là người đầu tiên dừng lại để đọc nó), tôi đã nhiệt tình trả lời với sự khẳng định.

“Ồ, vậy anh hãy dừng lại ngay đi. Đây là biển hiệu của tôi, cửa hàng của tôi.” Người đàn ông chỉ vào hướng phía trước của cửa hàng.

“Ồ tôi rất xin lỗi, tôi đang gõ vài thứ – tôi chỉ sử dụng tấm biển của ông trong một giây.”

“Nghe này, tôi không quan tâm nếu anh cần nó trong một phút đi chăng nữa,” ông nói trong khi bước ra xa hơn trên vỉa hè, dường như để theo dõi sự lảng vảng của tôi.

Khi đi bộ đến công viên Golden Gate, tôi quyết định không tìm thêm nơi nào trên phố Haight nữa.

Ngồi trên chiếc ghế bên ngoài một sân bóng rổ công cộng, tôi gọi điện cho những nơi còn lại để kiểm tra.

Không có gì cả.

Tất cả họ đã ngừng chấp nhận Bitcoin một thời gian. Họ thường trả lời với một sự kích động sau câu hỏi của tôi.

Với sự thất vọng tràn trề, tôi đã bỏ cuộc. Hàng loạt cụm từ tìm kiếm trên Google, cả một “núi” cuộc gọi thoại và đánh máy liên tục – tất cả hoạt động đó đã ăn vào pin điện thoại của tôi – với cơn đói liên tục xen ngang dòng suy nghĩ của mình: Quá đủ rồi. Điện thoại của tôi lúc này đang ở 5% pin, tôi đã gọi Uber và trở về căn hộ.

Tôi đang gõ những dòng này khi ngồi trên xe Uber và thật sự rất khó để tập trung khi cơn đói đang cấu xé chiếc bụng rỗng của tôi.

Quang cảnh thành phố San Francisco cũng không hề xoa dịu đi cái tâm trạng này. Phần lớn những thứ tôi viết trong Uber đều là tào lao.

Khi về đến căn hộ, tôi lại gọi món trên Curry Up Now. Món samosas “cải tiến” và suất khoai tây chiên “gợi cảm” đều mang lại một trải nghiệm siêu việt, có lẽ bởi vì cả hai đều ngon một cách không thể chối cãi và vì dạ dày của tôi đã rất sẵn sàng lúc đó.

Tôi đã được ăn, nhưng tôi chưa thỏa mãn. Món “kèo” mà tôi đã đặt ra cho chính bản thân mình đã bị “bể”: Tôi đã không thể sử dụng bitcoin trong bất kỳ cửa hàng hay nhà hàng nào, và thực tế đang dần trở nên rõ ràng rằng tôi có thể sẽ không có cơ hội sử dụng nó.

Tôi đã không “tồn tại” như tôi hy vọng – hay như sự kỳ vọng của mình. Cơ mà nói rằng tôi đã sống sót cũng không hoàn toàn đúng, bởi vì rất dễ để sử dụng Bitrefill để có được tín dụng Uber nhiều hơn. Nhưng không có sự đa dạng trong việc mua hàng, chỉ có du lịch và thực phẩm. Tôi không những không thể chi tiêu trong thành phố, mà tôi vẫn chưa thể trải nghiệm những cách khác nhau mà tôi có thể chi tiêu Bitcoin.

Chán nản và thất vọng, tôi ngồi xem đội Saints chơi (và thắng) đội Eagles trong giải bóng NFC, và viết thêm một chút. Lại một đêm nữa được khao bữa tối bởi cô bạn cùng phòng, khi Michelle nấu món risotto và bạn bè của cô ấy qua chơi.

Trước khi bữa tối sẵn sàng, tôi đã nghe Michelle nói về cuộc thử nghiệm với họ. Mẹ cô đã tiếp thu chủ đề này rất nhanh với một sự thích thú, nhưng cũng đưa ra những dự đoán về khó khăn tiềm ẩn trong đó.

“Ồ, việc đó sẽ trở nên rất khó khăn, nhưng nếu cậu ấy có thể thành công ở bất cứ đâu, thì sẽ là ở đây,” mẹ cô ấy nói.

Ước gì mọi chuyện có thể dễ dàng như vậy, nhưng không hề, không hề một chút nào.

Theo onet.vn/bitcoinmagazine

Xem thêm:

[Series] Sống bằng Bitcoin (Ngày 1): “Nó sẽ chẳng đi đến đâu cả”

[Series] Sống bằng Bitcoin (Ngày 2): Cuộc sống “không có tài khoản ngân hàng” tưởng không khó mà khó không tưởng